Ứng Trung Kiên

Tủi thân khi 25 năm luôn FA trong ngày Valentine



Mang tiếng là yêu tới 3 mối tình rồi, thế mà suốt 25 năm mình đều chịu cảnh FA trong ngày Valentine.
Cứ chuẩn bị đến ngày Valentine là mình lại thấy chán. Ngồi nghĩ lại hoàn cảnh của mình mà vừa thấy nực cười, vừa tủi thân vô cùng. Một đứa con gái 25 tuổi, đã từng có tới 3 mối tình mà chưa một lần được nhận quà, hoa hồng, chocolate, hay đơn giản chỉ là cùng nắm tay người yêu tận hưởng không khí hạnh phúc trong ngày Valentine.

Bạn bè mình nhiều khi tâm sự còn phải bảo là số mình đen đủi. Chia tay lúc nào không chia tay, chẳng hiểu sao lại cứ nhằm đúng ngày Valentine mà chia tay. Mà chẳng hiểu sao lần nào mình chia tay người yêu cũng toàn vì những lý do rất “củ chuối”. Thế là, trong khi người ta hạnh phúc nắm tay người yêu ngoài kia, cùng nhau tận hưởng cái ngày gọi là “lễ Tình nhân” thì mình chui rúc ở nhà, trốn trong phòng và rấm rứt khóc.


Hồi năm nhất Đại học, có một cậu bạn trong lớp tỏ tình với mình. Cậu ấy nói là đã thích mình ngay từ hôm đầu tiên bọn mình gặp nhau ở lớp. Sau một thời gian tiếp xúc và học cùng nhau, mình cảm thấy cậu ấy cũng dễ mến nên đã nhận lời. Tình yêu tuổi học trò đúng là rất thú vị, thế nhưng cũng có rất nhiều vấn đề, mà đối với bọn mình lúc ấy thì chuyện ngăn cản nhiều nhất chính là vấn đề phụ huynh. Bố mẹ mình thì không cấm cản con cái yêu đương (vì cũng đã đi học Đại học rồi còn gì) mà chỉ nhắc nhở là phải chú ý đến học hành. Thế nhưng bố mẹ cậu ấy thì cực kỳ khó tính và cấm tiệt chuyện yêu đương khi đang đi học. Bọn mình yêu nhau mà cứ phải giấu giấu diếm diếm, rồi nhiều lần còn phải nói dối bố mẹ cậu ấy. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng vẫn bị lòi ra. Hôm gần Valentine, 2 bọn mình cùng nhau đi mua đồ đôi thì gặp mẹ cậu ấy. Sau hôm ấy về, bọn mình bị phụ huynh cảnh cáo, sau đó thì cậu ấy bị bố mẹ cấm tiệt rồi còn quản thúc chặt chẽ. Thế là mình phải chia tay tình yêu đầu tiên một cách lãng xẹt chỉ sau vài tháng.


Mối tình thứ 2 của mình là một anh chàng khá tri thức, tuy hơi bảo thủ và hay ghen nhưng anh rất yêu mình và biết nghĩ cho tương lai. Mình đã từng nghĩ rằng anh ấy sẽ trở thành người đàn ông của đời mình, thế mà không thể ngờ là lại phải chia tay chỉ vì sự ghen tuông quá mức của anh ấy. Chuyện chỉ là mình cùng thằng bạn thân đi mua quà Valentine cho người yêu của 2 đứa thì bị người yêu mình bắt gặp. Lúc ấy, bọn mình chẳng biết gì vì anh chỉ lặng lẽ đi theo sau nên vẫn vô tư như bình thường (mình với tên bạn thân này chơi với nhau khá thoải mái). Mình ướm thử đồ mình chọn cho người yêu lên người nó để thử xem có hợp không và nó thì cũng thế. Đến tối về, mình mới thấy người yêu nổi giận đùng đùng, gọi điện đòi chia tay. Anh ấy cứ nói mình sa sả, nào là “Đi với nhau, hí hửng cười nói, thân thiết thế còn gì!”, rồi thì “Dẫn nhau đi mua quà, lại còn thử rồi ngắm luôn cho nhau cơ đấy!”… Mình có nói thế nào thì anh cũng không nghe, rồi lại còn bảo mình là ngụy biện. Sau đấy, mình cố tìm cách giải thích, rồi còn xuống nước xin lỗi mà anh vẫn không chấp nhận. Thế là bọn mình chia tay.


Hồi chia tay mối tình thứ 2 này, mình đã sướt mướt, ủ ê suốt 1 tháng, rồi sau đấy tìm cách lao vào công việc cho quên đi. Chính vì thế nên rất lâu sau mình mới dám yêu một người khác. Sau những cái kết không mấy tốt đẹp của 2 mối tình trước, mình đã phải suy nghĩ rất kỹ mới dám tiếp tục. Chính vì thế, mình đã đặt rất nhiều hi vọng cho một cái kết tốt đẹp. Tính mình vốn cũng rất lãng mạn nên mình đã lập ra kế hoạch về một chuyến du lịch nhân dịp Valentine. Bọn mình sẽ cùng nhau đi Đà Lạt, đến thung lũng Tình Yêu, cùng nhau ngắm hoàng hôn rồi lại đón bình minh… Suốt mấy ngày, mình cứ mơ mộng, tưởng tượng đến khung cảnh ấy. Mình còn lên sẵn kế hoạch, ngày giờ, rồi còn đặt vé xe các kiểu… để gây bất ngờ cho người yêu. Thế nhưng khi kể với anh về kế hoạch ấy thì bị gạt phắt đi, kêu là tốn kém, mơ mộng viển vông, lãng mạn quá mức, không thực tế, tốn tiền… Rồi anh ấy còn bảo mình là cái cần lo thì không lo, chỉ thích ăn chơi phù phiếm. Lúc ấy, mình đã ấm ức vô cùng trước những lời lẽ của anh nên nói một cách rất bức xúc: “Đi du lịch với người yêu mà anh cho là phù phiếm á? Hai đứa cùng đã đi làm, kiếm ra tiền rồi thì bỏ tiền ra đi du lịch một chuyến thì có gì mà không thực tế? Người ta còn đưa người yêu đi nước ngoài, đi tận Pháp, Mỹ gì kia thì sao?”. Thế là bọn mình cãi nhau một trận. Anh tức, mình ức, chẳng ai chịu nhường ai, thế là chia tay.




Bây giờ thì mình cũng nguôi ngoai nhiều rồi. Mình không còn buồn nhiều nữa, thế nhưng đôi lúc cũng cảm thấy rất cô đơn, nhất là khi đi đường bắt gặp người ta tay trong tay. Thỉnh thoảng nghĩ lại, thấy số mình cứ hẩm hiu, đen đủi kiểu gì không biết. Không biết mình có khắc tinh gì với cái ngày Valentine ấy mà nó khiến mình khổ sở như vậy. Hết lần này đến lần khác, lần nào chia tay cũng toàn nhằm đúng dịp lễ Tình nhân là sao? Mang tiếng là yêu tới 3 mối tình rồi, thế mà suốt 25 năm mình đều phải chịu cảnh FA trong ngày Valentine. Giờ mình chỉ mong Valentine có một người bên cạnh. Mình không cần quà, không cần hoa hồng hay chocolate gì hết. Chỉ cần có một người yêu thương ở cạnh mình là mình đã hạnh phúc lắm rồi!

Đọc thêm...

Ví dụ, anh cũng thích em thì sao?



Trước khi quen anh, ý nghĩ đầu tiên của em khi ngủ dậy là: “Lại muộn học rồi”. Còn bây giờ là: “Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với anh ấy hôm nay”. Trước khi quen anh, ý nghĩ cuối cùng của em trước khi ngủ là… chẳng kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. 

Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: “Trong giấc mơ anh, có em… không?”



Trước khi quen anh, ngày nào em cũng than vãn vài chục lần câu: “Cuộc đời thật buồn bởi em chẳng có nổi một lý do nào để buồn”. Bây giờ, thì em không thể hét nổi nữa bởi em đã tìm được hàng vạn lý do… Chẳng hạn… có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn.


Ví dụ, anh cũng thích em thì sao?

Nghe thì cái lý do này thật vô lý nhưng anh cứ thử thích em đi, anh sẽ biết ngay là em nói sai hay nói đúng. Thế ví dụ… anh cũng thích em đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:

Ví dụ… anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng cười rất nhiều cho mà xem. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải những niềm vui còn được mang tên là “hạnh phúc” đó sao?

Ví dụ… anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng dịu dàng đi cho mà xem. Em sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Anh không tin em làm được đúng không? Thế thì phải thử mới biết được chứ

Ví dụ… anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc anh buồn có thể em sẽ chẳng làm cho anh vui lên được. Nhưng em có thể buồn cùng anh đấy. Mà một người buồn thì thật… chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ… vui hơn. Anh có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.

Và cuối cùng… nếu anh thích em, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì em rất muốn nói với anh một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật em sẽ nói cho riêng mình anh nghe.

Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.

Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.


Danh sách beat sử dụng trong Radio:


1. Dan Bi-Sick love
2. Falling in Love – Secret

Đọc thêm...

Mong chờ một tiếng yêu !!



Anh...!

Mình chưa bao giờ là gì của nhau anh nhỉ, mãi mãi và mãi mãi đúng không anh? Em vẫn hy vọng, hy vọng một ngày nào đó… nhưng em biết chẳng thể nào thay đổi được thực tại, thay đổi được cảm xúc trong em… và sẽ không bao giờ.

Em ngốc quá đúng không anh? Phải nói là rất ngốc đấy, ngốc vì em lại yêu anh, yêu một người mà chẳng biết vì sao lại yêu nữa, yêu một người dù biết chẳng đến được với nhau, yêu một người mãi mãi chỉ tồn tại trong giấc mơ của em, vì em yêu anh đấy, một cuộc tình chẳng thốt thành lời. Em ngốc, ngốc lắm, khờ lắm…

Mong chờ một tiếng yêu


Anh...!

Em vẫn nhớ anh cồn cào mỗi khi đêm xuống. Em đã mỉm cười hạnh phúc mỗi khi giấc mơ về, vì em đã "bắt" được anh ở lại trong giấc mơ của em. Em đã thật hạnh phúc khi được sống trong thế giới ảo đấy, thế giới giấc mơ ấy, thế giới chỉ do mình em tạo ra. Em khát khao được ôm anh một cái thật chặt... nhưng giờ anh xa quá... Anh đang ở tận nơi nào mà em chẳng biết nữa, và liệu anh có đang tồn tại trong thế giới của em không? Không? Anh đang tồn tại đấy, đang cùng em hít thở cái không khí ấy, đang cùng em điếm từng ngày, từng giờ đấy, đang cùng em nhìn cuộc sống này nhộn nhịp và thay đổi từng ngày. Em lại mơ, mơ về hai ta… Đêm nay lại một đêm nữa em nhớ đến anh. Hầu như đêm nào em cũng có hình ảnh một người để nhớ thương, để biết cảm giác chập chờn trong mỗi giấc mơ. Em đã từng ước cho chính mình được sống bên anh dù chỉ là một ngày thôi, nhưng một vài giây ngắn ngủi còn không có nữa huống chi là một ngày, viễn vong, viễn vong thật đúng không anh? Nhưng bây giờ đây em không dám ước cho mình nữa. Vì em sợ, sợ một ngày chúng ta là của nhau rồi sau đó sẽ có một ngày anh sẽ ra đi, đi rất xa đến nơi mà em chẳng tìm thấy, chẳng được gọi tên anh. Đi xa mãi mãi để điều ước của em trở thành đám mây cứ bay lơ lửng trên trời cao, không biết chốn dừng chân nơi đâu! Nhưng rồi em không làm gì...!

Anh...!

Em thật sự muốn gọi tên anh trong những đêm mưa lạnh lẽo, hay những đêm trời đầy trăng sao như đêm nay. Em sẽ gọi khẽ tên anh, em sẽ nói với anh tất cả những gì nơi con tim của em đang chất chứa. Em muốn cho anh biết, anh rất quan trọng với em như thế nào? Tất cả những gì thiêng liêng nhất em luôn muốn dành cho anh... Anh có muốn biết không anh? Chắc không đâu nhỉ? Mỗi lần em muốn nói ra nhưng những câu ấy đang bị nghẹn lại nơi cổ họng em, nên anh chẳng nghe được, và anh cũng không muốn nghe, anh cho rằng đó là những điều bình thường thôi, đó tất cả chỉ là những cảm xúc vu vơ thoáng chợt đến rồi lại vụt bay đi. Anh không muốn em và cả anh phải đau khổ vì cảm xúc ấy.

Vậy mà em cứ chờ... chờ mãi... cứ ước... Ước mãi... đó anh. Ước một ngày nào đó trong cơn say anh sẽ gọi tên em và anh sẽ nói rằng "anh yêu em". Em luôn mong có một ngày, một ngày anh nói với em rằng "em ơi, em rất quan trọng đối với anh, em đừng bao giờ rời xa anh nhé! Em đang mơ, mơ đấy đúng không anh? Và em cứ mơ, mong là không bao giờ thức, khi thức thì anh vẫn là anh, em cứ là chính em, hai ta không đi chung một con đường."

Vậy mà cho dù thời gian có bao lâu, dù có phải chờ trong im lặng, em cũng sẽ chờ để nghe anh nói lời yêu cùng em. Tình yêu là phải biết cho đi, tình yêu là phải biết chờ đợi, bởi khi yêu con tim luôn khao khát một điều là được người mình yêu nói lời yêu thương cùng em...! Em đã ước mơ mình sẽ được hạnh phúc trong vòng tay anh. Được anh nắm đôi bàn tay dắt dìu nhau đi trong hoàng hôn của mỗi buổi chiều. Được dựa vào bờ vai ấy đang run khẽ lên vì sự va chạm. Điều ước thật giản đơn của người con gái đang chờ đợi yêu thương, để rồi đêm nay lại một lần em chìm trong cái giấc mơ mà bao lâu nay em cứ chờ mãi...

Em đang chờ cái gì đây? Em đang chờ đợi một điều gì từ anh, một câu nói hay một cử chỉ yêu thương, hay chỉ là một tin nhắn “anh nhớ em”. Giờ thì em đã hiểu chờ đợi cũng là một điều ước. Ừ thì em đang ước đấy, ước và cả chờ đợi mãi cuối cùng chỉ mình em yêu anh, chỉ mình em ước được nắm đôi bàn tay của anh, và đang chờ đợi anh sẽ là người chủ động nắm đôi bàn tay em đang khẽ run vì lạnh hay vì cảm giác bồi hồi. Vậy mà em và anh đang đứng thật gần đấy, rất gần tưởng chừng giữa chúng ta đã hòa làm một, cuối cùng cũng chỉ là bạn, cũng chỉ là một cơn lạnh lẽo, cô đơn của hai trái tim cũng chỉ vì chưa bắt nhịp yêu thương! Để rồi chỉ có con tim em là yêu một mình trong câm lặng... Để rồi mình em ôm đau khổ riêng, để rồi mỗi đêm về em lại nhớ anh, nhớ một người thật xa.

Anh…!

Em vẫn muốn nghe giọng của anh mỗi đêm, nó chẳng ấm áp, nó chẳng ru ngủ em, nó chẳng có gì lôi cuốn được em, vậy mà em muốn nghe, nhưng cái điện thoại em đang cầm trên tay ấy nó đang ở rất gần em, mà em lại tưởng chừng như nó đang cách xa em mấy mét vậy, làm em chẳng thể gọi được cho anh. Em đang ngụy biện cho chính mình đấy, là vì em chẳng dám gọi cho anh vì gọi cho anh em biết nói gì đây. Hàng đêm tin nhắn chúc ngủ ngon cũng đã làm em ấm lòng, em thôi không được quá tham lam. 

Anh…!

Đêm nay em lại say đấy, em không phải say vì rượu hay vì một chất gì đó có cồn, mà em đang say nhớ thương đấy! Lạ quá đúng không anh? Người ta chỉ say rượu hay say bia, hay là chỉ say tình thôi, còn em lại say thứ khác vì em biết mình làm gì có tình mà say chứ. Say tình ảo à, cũng không có để mà say. Em không phải là gái hư, em là con gái của thế kỷ hai mươi mốt, em cũng tự cho phép mình làm được những điều mình thích chứ, và em biết điểm dừng anh à. Em bảo với anh là em uống rượu đấy, điều đó chẳng có gì là xấu đúng không anh, và nó cũng chẳng có gì là tốt đúng không anh? Nhưng em muốn cho anh biết là em đang làm gì, kể cả những lúc em đang nhớ anh.

Em biết, với anh em chỉ là một hiện tại mơ hồ không đầu không cuối. Chỉ là một cơn gió nhẹ thoảng qua trong cuộc sống yên bình.

Em mơ giấc mơ hai chúng ta cùng bước đi trên một con đường, nhưng thực tế thì hai ta vẫn đang bước đi trên hai con đường song song, mãi mãi không có điểm dừng. Con đường đó xa lắm anh à, nhưng em vẫn chưa thấy mệt mỏi, chưa thấy chán nản chỉ vì có mình em đang cố níu kéo, đang ảo tưởng.

Chuyện của chúng ta rồi sẽ đi đến đâu? Em không biết và cũng không muốn biết nữa. Tương lai ư? Xa vời lắm. Anh chưa bao giờ nghĩ đến và em cũng không muốn vẽ thêm viễn cảnh tốt đẹp cho tương lai của hai chúng ta. Nhưng xin anh hãy để em vào một góc khuất trong tim anh nhé, chỉ là một nơi nhỏ nhoi và đen tối, em chẳng muốn ai bước vào vị trí ấy cả.

Nếu nước mắt có thể xóa nhòa đi tất cả, xóa nhòa đi những vết cứa thật sâu trong trái tim bé nhỏ, xóa nhòa đi những đau đớn âm ỉ trong tâm can, xóa nhòa đi một linh hồn bơ vơ với tình yêu vụng dại... thì em xin một lần được khóc thật nhiều, thật nhiều. Để vị mặn chát của nước mắt làm vơi đi sự xót xa, vơi đi nỗi nhớ thương, vơi đi nỗi niềm em đang ôm cho riêng mình... Nhưng không anh à, những giọt nước mắt của em chẳng đủ mặn, đủ cay để em quên được anh. Em cứ sẽ mãi nhớ đấy, sẽ mãi cứ yêu đấy, và em vẫn mong chờ tiếng yêu từ nơi anh.

P/S: Viết hộ cảm xúc một người

Đọc thêm...

Em luôn khắc khoải mong chờ một tiếng "yêu" từ anh



Sự điềm tĩnh trong tình yêu của anh dành cho em khiến em càng thêm lo lắng. Em chờ đợi một câu nói yêu thương thốt ra từ miệng anh đến mòn mỏi. Sẽ thật tốt biết bao nếu như bên cạnh những hành động săn sóc của anh dành cho em có thêm những lời dịu dàng, ngọt ngào. (Thuy)

Từ: thuy
Đã gửi: 27 Tháng Hai 2012 3:55 CH

Em luôn khắc khoải mong chờ một tiếng yêu từ anh

Người ta nói, mặt hồ càng phẳng lặng, không hề gợn sóng thì càng nguy hiểm, bởi nông sâu khó lường. Có đôi lúc, em có cảm giác thật mơ hồ về tình yêu mà anh dành cho em.

Anh là người ít nói, điềm tĩnh, một người của hành động. Hàng ngày, anh vẫn dành cho em và các con sự chăm sóc của một người chồng chu đáo. Anh thức dậy từ sớm, chở con đi học, về nhà ngay khi hết giờ làm, sắn tay vào giúp đỡ vợ việc nhà; không rượu bia, không thuốc lá, không cà phê, la cà bạn bè bao giờ. Cặm cụi với công việc, cặm cụi kiếm tiền về đưa vợ nuôi con và không bao giờ kêu ca vất vả, mệt nhọc.

Nhưng sao em vẫn băn khoăn không hiểu anh làm tất cả những việc đó là xuất phát từ tình yêu anh dành cho em, hay chỉ vì nghĩa vụ của một người chồng. Có nhiều lần em gặng hỏi: Anh có yêu em nhiều không? Anh chỉ trả lời mỗi một câu: Có. Với em, như thế là chưa đủ, tại sao anh không nói với em: “Anh yêu em”. Tại sao anh không nói với em rằng anh cũng yêu em thật nhiều, như em yêu anh vậy? 

Sự điềm tĩnh trong tình yêu của anh dành cho em khiến em càng thêm lo lắng. Em chờ đợi một câu nói yêu thương thốt ra từ miệng anh đến mòn mỏi. Sẽ thật tốt biết bao nếu như bên cạnh những hành động săn sóc của anh dành cho em có thêm những lời dịu dàng, ngọt ngào.

Em cần lắm những câu nói yêu thương, vỗ về, để em có thêm niềm tin ở anh, tin rằng em là người được anh yêu duy nhất trên đời, nhưng sao anh không nói. Anh vẫn giống như một mặt hồ tràn đầy nước mát, nhưng em lại không thể lặn sâu tận dưới đáy hồ.

Hàng đêm, khi anh ngủ say, em thường ngắm nhìn anh ngủ. Tiếng anh ngáy đều, vô tư lự, em vẫn thầm tự hỏi, liệu trong giấc mơ của anh, chỉ có em và các con, hay anh còn mơ về một người nào khác? Những đêm anh mất ngủ, em lo lắng khôn nguôi, không hiểu anh đang lo về công việc bộn bề, hay đang nhớ thương về một người giờ này cũng đang vò võ một mình, không ở bên anh được?

Em thầm ước, giá như em có phép mầu để có thể lặn sâu vào từng suy nghĩ của anh, hiểu anh hơn và yêu anh nhiều hơn. Chồng ơi, anh tệ quá, chỉ có mỗi một câu “Anh yêu em” mà anh lại để em phải khắc khoải đợi hoài.

Nguồn: Vnexpress.net

Đọc thêm...

Gửi Nắng!



Gửi Nắng! - Thực sự rằng, khi đang đọc bài này, tôi đang nghĩ về 1 người

Tớ đọc ở đâu đó người ta nói rằng trước khi đi ngủ, con trai luôn nghĩ về người con gái mà họ thật sự quan tâm đến. Thật kì lạ là người con gái mà tớ nghĩ đến lại là cậu. Cũng chẳng kì lạ lắm đâu, tớ biết mà. Tớ gọi cậu là Nắng bởi lẽ tớ ghét tên cậu, cái tên mà mỗi lần nghe nhắc đến tớ lại giật mình, lại thấy có gì bóp nghẹt trong người. Tớ gọi cậu là Nắng bởi lẽ tớ mong tình cảm này tựa như một cơn say nắng, không biết cơn say này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng trời không thể nắng mãi phải không?

Gửi Nắng!


Ở bên cậu là khoảng thời gian đẹp nhất của tớ, thật đấy, và nếu có nút Redo, tớ vẫn sẽ quay lại khoảng thời gian đó và ước sao cho nó kéo dài mãi mãi. Sẽ cứ cười vui như thế, sẽ chuyện trò tâm sự cả đêm như thế, sẽ cãi nhau, đánh nhau rồi lại cười tủm tỉm mà làm lành như thế. Đôi lúc tớ cảm thấy thật may mắn vì đã có cậu ở bên trong mọi cảm xúc, cũng thật vui vì say nắng một người như cậu.

Có lẽ đôi lúc tớ nhớ cậu thật đấy, nhưng tớ sẽ không bao giờ tìm cách để yêu cậu, tớ không muốn yêu đơn phương. Nếu có một phút bồng bột nào mà nói ra thì đơn giản là vì tớ không thể giữ trong lòng thêm một lúc nào nữa. Để tớ giữ màu nắng này trong lòng tớ nhé, để cậu là màu nắng duy nhất dành cho tớ mà thôi…



Đọc thêm...

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…



Người ta chỉ được sống một lần nhưng để yêu hết lòng thì một lần kia liệu có bao giờ là quá đủ? Bởi không có kiếp sau nữa, nên kiếp này xin ai đó hãy yêu để hết đi!


Có lẽ kiếp này ta đã không mang nhiều tiếc nuối; sẽ không có những lời hẹn hứa chuộc tội cho những lỗi lầm vô cớ có trong nhau.

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Cho ta xin khước từ quyền được làm tổn thương nhau dẫu trái tim còn đang thổn thức. Món nợ kiếp này trót mang xin được trả hết, để không dai dẳng, để không thắt quặn nữa ngày qua ngày.

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Xin từ chối những mơ ước viển vông, những hi vọng trào dâng dẫu biết chắc rằng lòng mình sẽ ôm thất vọng. Sẽ thôi những ngày tự vuốt nhẹ lòng mà xoa dịu, thôi an ủi, thôi dối lừa chính mình về một thứ hạnh phúc đang ở quá xa.

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Có lẽ ta sẽ thôi lần lữa để ngóng chờ một bàn tay khác, sẽ thôi băn khoăn, thôi phân vân quá nhiều rồi để tuột những nụ cười đi qua trong mải miết… Chắc rằng ta sẽ ôm chặt lấy người đó, sẽ không nhẩm tính rằng sau này có hay không một vòng ôm nào nữa ấm hơn…

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Ta sẽ chẳng để lỡ nữa thêm một cơ hội dù là nhỏ nhất để được yêu thương, sẽ không để quên dẫu chỉ là một giây thôi cho mình được cười thật rạng rỡ… Sẽ quên hết tủi hổ và buồn phiền, quên hết đắng cay và thương tổn để sống hết kiếp này trong những an yên, thanh thản…

Sẽ thôi chạnh lòng những ngày ít gió và nhiều mây, thôi lất phất nhớ nhung những chiều mưa về một nơi xa lắm… Sẽ thôi than khóc về một hình dung cũng đã chẳng nhớ nổi mình là ai nữa… Thôi xót xa cho bàn tay khẽ nắm, cho cái ôm vụng về…

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Ta sẽ mạnh mẽ gạt khổ đau kia về quá khứ, để vui cười trong chiếc đồng hồ lí lắc thời gian. Để quên đi một thời xa vắng, để thôi mộng ước bởi những huyễn hoặc dài dòng…

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…

Chắc rằng ta sẽ yêu người thêm nhiều nhiều lần nữa, bởi làm gì có nơi nào cho ta bù đắp tiếp những phút hờ hững và vô tâm; sẽ còn đâu nơi nào để ta làm lại? 

Người ta chỉ được sống một lần nhưng để yêu hết lòng thì một lần kia liệu có bao giờ là quá đủ? Bởi không có kiếp sau nữa, nên kiếp này xin ai đó hãy yêu để hết đi!

Và dẫu biết trước là sẽ chẳng có kiếp sau, thì xin vẫn yêu nhau, và ở gần nhau, tha thiết… Có bắt đầu lại ngàn lần, người vẫn sẽ cùng ta.

Theo: Kênh14

Đọc thêm...

Truyện ma cuộc điện thoại lúc đêm khuya



Liên tiếp mấy ngày nay, cứ vào lúc nửa đêm đang ngủ ngon lành Tâm bỗng giật cả tim khi nghe tiếng chuông điện thoại réo ầm ĩ. Mắt nhắm mắt mở Tâm bấm máy nghe thì bên kia đầu đây đã ngưng cuộc gọi. Bị quấy phá giấc ngủ mấy đêm như thế, Tâm mới để bụng tức tối, chứ không thì anh cứ tưởng ai đó nửa đêm lơ mơ ngái ngủ rồi bấm lộn số.


Hôm nay công việc ở xưởng nhiều hơn gấp đôi, vì cuối năm cơ sở cần giao hết lượng hàng ứ đọng, nên Tâm cảm thấy mệt mỏi, uể oải vô cùng. Sau khi căm nước xong xuôi Tâm rút về phòng ngủ sớm. Tâm cùng trọ một nhà với bốn thanh niên nữa, họ đều là công nhân của một sở may mặc. Ngôi nhà gồm năm phòng riêng biệt, mỗi phòng chỉ độ 20 thước rưỡi vuông, đủ trải tấm chiếu và kê một chiếc tủ nhỏ. Mọi việc ăn uống vệ sinh đều trong tình trạng sinh hoạt tập thể, nếu ai không tham gia thì tự ra ngoài ăn uống.


Chuông đồng hồ đổ một tiếng gọn khô, đã nửa đêm về sáng. mọi người đều yên giấc được một lúc rồi. Trong phòng của Tâm bỗng vang lên tiếng nhạc chuông điện thoại, Tam lười biếng không thèm nhấc máy, anh nghĩ chắc một chốc thôi nó sẽ ngưng. Thế nhưng tiếng nhạc cứ nheo nhéo bên tai khiến anh phần bực mình, phần sợ làm phiền tới mọi người, nên mắt nhắm mắt mở Tâm mò tay xuống dưới gối lấy cái điện thoại:


- Alô!
- ……h…..h…h….

Truyện ma cuộc điện thoại lúc đêm khuya
Truyện ma cuộc điện thoại lúc đêm khuya

Bên kia đầu dây không tiếng trả lời , mà chỉ vang lên thứ âm thanh gì tựa như ai đó đang thở rất khó khăn. Tâm cố gắng lắng nghe nhưng không rõ được, anh nóng lòng lớn tiếng hơn:


- Alô?


Phía bên kia bỗng vang lên tiếng tin, tin, tin….. Cuộc gọi đã bị ngắt. Tâm bực bội tắt máy luôn chon khỏi phiền, anh kéo chăn chùm kín đầu định bụng sẽ được ngủ tiếp tới sáng. Vậy mà tiếng nhạc chuông của Tâm lại vang lên lanh lảnh giữa đêm khuya làm anh giật bắn cả người. Tâm tình ngủ hẳn, tim đập loạn xạ anh ngồi bật dậy nhìn ánh sáng phát ra từ chiếc điện thoại cầm tay bé tí mà vừa đây anh đã tắt nguồn rõ ràng. Nó như thứ ánh sáng ma chơi giữa đêm tối làm Tâm hãi hùng, anh bỗng nhớ lại tiếng thở đứt quãng khi nãy… Tất cả chuyện này là sao? Giọng cô ca sĩ hát trong nhạc chuông cứ nheo nhéo vang lên lanh lảnh giữa bầu không khí im phăng phắc.


- Tâm ơi! Sao mày không nghe điện thoại đi?! Ồn quá!


Giọng thằng Bình lè nhè, bực bội cất lên làm Tâm vội vàng bấm ngắt cuộc điện gọi tới, xong nah thử bật màn hình lên thì nó tối thui, máy đang trong tình trạng tắt nguồn. Tâm bắt đầu thấy lạnh hết tay chân, anh nghĩ bây giờ nhét nó sâu dưới gối rồi chạy qua phòng thằng Luân ngủ ké. Nhưng chưa kịp thảy cái điện thoại xuống Tâm đã giật bắn người lên một lần nữa, cái điện thoại lại sáng lên và rung trong tay anh, lần này không có tiếng hát của nhạc chuông nữa. Dù sợ Tâm nghĩ phải nghe một lần nữa xem cái trog khó hiểu gì đang diễn ra với anh. Tâm thu hết can đảm bấm máy, anh kề sát lỗ tai:


- Alô?
- ….h…h…h…Á Á Á Á Á!!!!….

Truyện ma cuộc điện thoại lúc đêm khuya


Tâm hoảng hốt buông điện thoại rơi xuống chiếu, anh cảm thấy muốn nghẹt thở. Tiếng la thất thanh ấy quá quen thuộc với Tam, bởi nó cứ lởn vởn trong trí nhớ anh suốt một tháng nay. Không biết bọn thằng Bình , Luân, Hiếu, Bảo có bị ám ảnh giống Tâm không, anh bỏ chiếcđiện thoại nằm chơ vơ trên mặt chiếu chạy vội sang phòng thằng Luân:

- Luân! Luân! Mày ngủ chưa?

- Gì vậy mày? Sao không ngủ đi?

Giọng Luân hơi bực khi bị phá giấc ngủ, Tâm sà xuống chui vô kéo mền trùm chung với Luân. Luân ngạc nhiên quay qua:

- Gì vậy? mày làm gì mà run như mới gặp ma vậy Tâm? Về bên ngủ đi! Ngủ chung chật lắm tao không ngủ được.

- Con Thảo mới gọi cho tao!

Giọng Tâm run như đang lên cơn sốt rét, nói xong Tâm ôm Luân cứng ngắt. Vậy mà Tâm vẫn thấy mình không kềm được cơn run bắn xuất phát từ ở bên trong. Tiếng la thất thanh đó vang lên trong điện thoại y như thật, vì…. Tâm đã không thể quên được nó.

- Mày sao vậy? Mày đừng làm tao sợ nghe Tâm! mày không được bình thường hả?

Luân ngạc nhiên tột độ khi nghe Tâm bảo như thế, anh bật dậy tốc mền, lôi Tâm cùng bật dậy. Trông Tâm xanh mét, Luân không hiểu có chuyện gì đang xảy đến với Tâm, nó đang sợ hãi thật sự.

- Thật mà! Tao nghe giọng của nó tao biết liền.

- Trời đất! Con Thảo làm sao nói được mà mày nghe giọng nó cơ chứ? mày đùa dai quá Tâm!

- Tao không đùa! Nó thét lên muốn rách cả màng nhĩ tao đây nè.

- Mày đưa điện thoại đây tao coi!

- Tao sợ quá quăng nóở bển chạy qua mày, mày muốn thì qua mà lấy.

Luân bỏ đi, một chốc Luân quay lại:

- Mày giỡn với tao hả Tâm? Điện thoại mày ngúm từ đời nào rồi.

- Đúng rồi! Tao tắt đó. Vậy mà nó vẫn reo mới lạ.

- Hai thằng này bộ không cho người khác ngủ hả tụi bây?

Tiếng thằng Bình lại cất lên có vẻ bực mình. Luân chưa biết thực hư thế nào, nhưng trông Tâm thật sự đang sợ điều gì đó. Luân bảo nhỏ với Tâm rồi nằm xuống:

- Thôi mày ngủ đây cũng được, cố ngủ đi cho tụi nó ngủ, không tụi nó la bây giwof. Mai rồi tính!

Luân bảo Tâm vậy nhưng bây giờ tới phiên anh lại không ngủ được, nởi trong lòng Luân hiện đang hối hận rất nhiều về việc làm của mình trong đêm hôm ấy. Tất cả chỉ vì bữa nhậu mừng thắng độ đá banh mà ra, cả bọn như những thằng người lạc mất lương tâm khi rượu đã ngấm quá nhiều vào người, và con ma men chỉ trực chờ có thế để thúc giục họ làm chuyện động trời mà khi tỉnh ra họ không tưởng tượng nổi rằng chính họ đã làm những việc ấy.

Thằng Tâm ôm Luân cứng ngắc, nó nằm im không cục cựa, nhưng chắc mẩm là nó không hề ngủ được, nó là đứa nhát nhất đám. Luân cũng không tài nào chợp mắt được, đầu óc cứ suy nghĩ lung tung cả lên. Luân bỗng nhớ lại những gói khoai mì nóng mà thỉnh thoảng Thảo hay nấu từ phòng trọ rồi gói kỹ lưỡng mang qua xưởng cho bọn Luân ăn sáng. Dặc biệt lúc nào bọn Luân cũng nhận kèm theo gói khoai mì một nụ hiền bở Thảo không nói được. Vậy mà… Đúng thật là bọn Luân bị mất hết lý trí. Cả Luân và tâm đồng giật bắn người lên khi cái điện thọa trong túi quần Jean của Luân treo trên móc bỗng keu lên lanh lảnh. Luân quýnh quáng, ru rẩy khi nghĩ tới chuyện vừa xảy ra với Tâm, Anh lọng cọng chưa kịp móc túi lấy nó ra thì nghe giọng thằng Bình chửi to:

- Con bà nó! Bộ tối nay tụi bây không cho anh em ngủ hay sao? Hết thằng này có điện thoại lại đến thằng kia vậy? Rồi sao không tắt máy dùm con đi cha, để nó hát om sòm hoài vậy? mày chết rồi hả Luân?

nghe Bình chửi to đến thế nên cả đám đều lục đục thức dậy, Bảo lò mò trong bóng tối đốt điếu thuốc rít một hơi dài rồi lầm bầm:

- Máy thằng này tối nay làm cái trò khỉ gì vậy tụi bây? bộ tụi bây mới có “Ghẹ” hả, sao hẹn hò khuya vậy?
Hiếu thì cảm tháy buồn tiểu, lại đang buồn ngủ, nên cứ theo thói quen là lợi dụng ánh sáng yếu ót từ ngoài hàng hiên hắt vào như mọi hôm để lò mò đi vào toa-lét. Thế nhưng đêm nay Hiếu đi theo quán tính thường ngày thôi, vì cái bóng đèn ngoài hiên đã bị bọn Hiếu chọi bể từ mấy tuần trước tới nay ông chủ nhà vẫn chưa hay đẻ mà thay nó. Trong lúc đó Luân vừa móc điện thoại từ túi quần ra, bấm phím nhận cuocj gọi… cùng lúctiếng cánh của toa-lét vừa kéo lại cái “Sột”, cũng là lúc cả bọn nghe giọng Hiếu la thất thanh cùng với giọng Luân kêu lớn hoảng hốt:

- …A ….A …. A…..A….!!!!!

- Hơ…. ơ …..ơ ….ơ ….ơ!!!!!

Rồi tiếng của toa-lét kéo rầm rầm… Bình nghe các bạn có sự cố nên đã nhanh chân vọt ra bật đèn, thằng Hiếu vừa vò ra khỏi của toa-lét, vừa kéo quần còn Luân và Tâm xô nhau chạy vọt ra khỏi phòng của Luân, Đứng giũa bạn bè rồi mà anh còn thảng thót, không nói được lời nào. Luân cứ quay nhìn đăm đăm vào phòng mình tựa như tong ấy đang có một điều gì quái dị, kinh hoàn lắm! Nhìn hai bạn có thái độ kì lạ, Bình quát lớn:

- Tụi bây bị gì vậy? có chuyện gì nói tao nghe!

Hiếu run sợ đến nỗi chưa đứng thẳng người lên được, anh co người, tay lạnh ngắt nắm lấy Bình nhăm mặt thì thào một cách khó khăn:

- C..o..n…. Con Thảo nó ngồi trỏng!

Cả bọn im phăng phắc, khi nghe Hiếu nhắc đến tên Thảo. Thấy Hiếu nói vậy. Luân cũng chỉ ngay vào phòng mình nói khẽ:

- Nó cũng vừa gọi điện cho tao.

- Hai thằng bây im đi! Bệnh tâm thần hết rồi hả? Tụi bây thừa biết bây giờ nó đang nằm ở đâu mà, phải không?

Bình nghe Hiếu và Luân nói thế không hiểu ra sao, vừa cảm thấy sờ sợ điều gì không rõ, nên quát to cố ý để át đi nỗi sợ mà bề ngoài Bình cho tằng vu vơ, vô cớ, nhưng thực sự trong Bình thì biết quá rõ nhuyên nhân nỗi sợ ấy xuất phát từ chuyện gì. Nghe Bình la Luân và Hiếu như thế, Tâm liền lên tiếng ngay sau câu nói của Bình như thể đẻ chứng minh cho đọ chính xác sự việc mà Hiếu và Luân vừa trải qua:

- Tao cũng nhận được cú điện thoại của con Thảo, nên tao sợ quá mới nhảy qua ngủ chung với thăng luân đó!

Cũng là Bình nóng tính quát lên:

- Tụi bây điên hêt sồi! Nó câm làm sao nói mà gọi điện cho tụi bây?

- Tụi tao chỉ nghe nó hét lên y như bữa tụi mình….

Bảo nghe Luân nói tới đó lấy tay bụm miệng Luân lại:

- Suỵt! Bộ mày muốn cả đám đi tù hả?

- Chả lẽ nó đội mồ sống dậy tìm tụi mình trả thù?

Bình vừa nói dứt câu thì bên ngoài trời bỗng nổi giông gió, mấy tấm tôn cũ bị bong đinh va vào nhau rầm rầm. Phòng con Thảo trọ cùng đám bạn ngày trước giờ bỏ không, vì sau vụ con Thảo bị mất tích, tự nhiên đám con gái còn lại rủ nhau kéo đi trọ chỗ khác, nghe đâu tụi nó sợ điều gì đó không rõ. Cánh của sổ bên đó mất chốt từ lâu, giờ đánh lụp ca lụp cụp vào khung cửa tự như ai đó đang trút cơn giận dữ vào nó, tiếng gió rít lên giữa đêm khuya giống như tiếng ai đó thét gào đầy đe dọa nghe rợn tóc gáy. Tiếng mấy cành cây tràm gãy nghe lắc rắc, lá quạt vào nhau xào xạc, tưởng chừng như giông to, gió lớn lắm vậy. Cả năm thằng con trai đứng tụm giữa nhà, tròn mắt lắng nghe. Không hiểu trong lòng của mỗi người họ đang nghĩ gì mà mặt ai cũng căng thẳng, hoảng hốt. Một chốc con gà gáy lao xao báo hiệu trời sắp sáng. Cả năm người họ đều nawmg lăn ra giữa nhà hồi nào không hay, họ đã quá mệt mỏi trong công việc, cộng với sự căng thẳng vừa trải qua đêm vừa rồi, nên họ dường như không còn sức lực.

***

Sáng hôm sau khi học ước ra ngoài thì điều làm họ ngạc nhiên đến tột đọ là cảnh vật không hề như họ nghĩ, mọi thứ đều bình thường, không hề có một nhánh cây nhỏ nào gãy đổ?!

Buổi trưa ngồi quán cà phê cóc Bình và Bảo thì thầm với nhau:

- Này! Chuyện tụi thằng Luân gặp tối qua không biết có thật hay không? Lec nào tụi nó dựng chuyện nguy hiểm đó? Rủi như ai đó phát hiện được là cả đám toi luôn!

- Tao cong nghi ngờ lắm! Thời buổi này làm gì có chuyện ma quỷ chứ?! Khi nào tai nghe, mắt thấy tao mới tin.

- Nếu không có vậy sao đem qua trông tụi nó hớt hải dữ, y như thật!

- Tao không biết sao nữa, nhưng hình như tao cũng cảm thấy rờn rợn, ớn sương sống. Tại tao không kể cho tụi bây nghe, chứ một tháng qua nhiều đêm vào lúc nửa khuya tao cứ nghe tiếng ú ớ của con Thảo ngoài cửa hài chứ gì. Giống như nó kêu tao mở cửa cho nó vậy.

- Thậy không mày? Sao ghê vậy?

Bình vừa nói dứt câu thì điện thoại trong túi bỗn rung lên, có tin nhắn của Luân: “Tụi bây vô xưởng lẹ đi. Chiều nay không được nghỉ sớm đau, mà còn phải tăng giờ làm. Tới mười một giờ đêm mới được về.” Cả hai không kịp bàn tán gì thêm về chuyện xảy ra đêm qua, họ vội vàng đứng lên trở vô xưởng.Đúng 11h15′ cả năm chàng trai trở về nhà trọ, cả khu đều đi làm tăng giờ nên đã khuya mà nhà nào đèn cũng còn cháy sáng choang. Chẳng bù cho mọi hôm mới chín giờ đêm thôi là họ tắt đèn đi ngủ sớm để lấy sức ngày mai còn đi làm. Thế nhưng cả khu ai lấy đều mệt mỏi, nhiều người chỉ ăn qua loa rồi chui vô mùng nằm ngủ mất tiêu. Đám Luân cũng vậy, họ cùng bắt một nồi mì gói to tướng đặt giữa nhà. Cả bọn quay quanh chưa kịp ăn thì điện thoại trong túi Bình rung lên, anh móc túi vội lôi chiêc điện thoại xem ai gọi cho mình. Bỗng mặt Bình tái xanh, anh lặng đi trong khi tiếng nhạc chuông vẫn đang đổ đều đều. Bảo thấy thái độ của Bình không bình thường, biết là có chuyện anh ngập ngừng hỏi bạn:

- Ai gọi mày vậy?

Bình không trả lời Bảo, mà cũng không bấm phím nhận cuộc gọi, anh từ từ đưa máy cho Bảo… Nhìn thấy dòng chữ: “Hải Thảo đang gọi” hiện lên trên màn hình chiếc điện thoại đang rung bần bạt trên tay mình, Bảo sợ hãi quẳng ngay nó xuống đất, trước mặt cả năm người. Họ đều nín thở nhìn chằm chằm vào cái điện thoại đang đổ cuộc gọi đến. Một lúc sau tiếng nhạc chuông im bặt, Bình vội vàn cầm nó lên, tắt nguồn ngay và đẩy nó vào góc nhà. Cả năm người lặng lẽ ngồi trước nồi mì đã nguội ngắt, họ không đả động gì tới chuyện vừa nãy dù chỉ một câu. Thế nhưng trong lòng mỗi người đang vang lên một câu hỏi: “Tại sao hải Thảo chưa chết? Hải Thảo đã chết và linh hồn cô ta đang tìm về trả thù bọn họ?”.

Dường như trong năm người chỉ có Hiếu là tận mắt thấy bóng ma của Hải Thảo hiện lên trong toa-lét đêm qua. Cho nên Hiếu không thể nào kềm được cơn sợ hãi trước chuyện vừa xảy ra, anh đột nhiên mếu máo lên tiếng khiến bốn người còn lại không khỏi giật mình:

- Tao sẽ chuyển chỗ ở. Tao không ở đây nữa đâu. Đêm hôm qua chính mắt tao đã nhìn thấy con Thảo ngồi thù lù trong toa-lét. Thiệt mà! Hư..hư… Tụi bây không tin tao hả? Nó trông ghê lắm ! Mặt nó trắng bệch, hai hố mắt đen ngòm, dòi bọ lúc nhúc chui ra từ miệng nó. Nó còn đưa cánh tay chộp lấy tao, may mà tao thụt lui kịp. Trời ơi! Khiếp lắm! từ hôm qua tới giờ tao đi toa-lét trong xưởng không, tao sợ vô cái toa-lét trong nhà này lắm rồi.

Nhìn nồi mì lạnh ngắt Bảo làm cử chỉ khoát tay rồi nói to như để chấn an các bạn, và cũng là để tự trấn an mình:

- Thôi! gì thì gì, nó cũng không thể nào hại tụi mình được đâu. Tụi bây phải vững tinh thần lên. Sợ gì chứ? Ăn trước rồi tính, tao đói lắm rồi.

Nói đoạn Bảo xăng xái múc mì vào tô cho các bạn, bồn người còn lại cũng theo lời Bảo cầm đũa lên, họ cũng muốn quên đi nỗi day dứt đang đè ném trong lòng họ. Nhưng Bảo vừa cầm tô mì của mình lên đã vội buông rơi đánh xoảng! Tô mì vỡ nát đò tràn lan. hai đồng tử của Bảo nở to trong nỗi sợ kinh hãi, bảo vừa gắp lên cả lùi tóc đen thùi chứ không phải những sợi mì. Tô mì của Bảo bỗng trở thành một tô óc lùi nhùi, trôi lềnh bềnh giữa tô nước đen kịt, bốc mùi hôi thối. Bảo bắt đầu nôn thốc nôn tháo, anh nôn đến không còn gì trong bụng mới thôi. Bảo nằm vật ra nền nhà thở hổn hển vì mệt lả. Cả bọn thấy Bảo như thế cũng lo lắng buông đũa, không ai đụng vào miếng mì nào. Luân ân cần đỡ bạn ngồi dậy:

- Mày có sao không? Sao đương không lại vậy?
Bảo không trả lời Luân mà chỉ lắc đầu nguây nguẩy, mặt nhăn nhó thật là khó coi:

- Tởm quá! Thật là ghê! Tóc của nó đầy trong tô của tao….

Bống người còn lại nghe Bảo kêu lên như vậy thìđồng loạt nhìn vào tô mì của mình, họ không thấy có gì bất thường ngoài những sợi mì đã nở chương lên.

Sau những giây phút kinh hoàng mà Bảo đã trải qua, tất cả họ đều im lặng với nỗi hoang mang, sợ hãi vây kín trong lòng. họ cứ cùng nhau ngồi như thế, cho tới sáng…. tàn thuốc lá nằm vương vãi đầy nền nhà.

Hai đêm sau, trong lúc mọi người đã ngủ say, khi ấy đã là nửa đêm. bảo bỗng nghe có tiếng bước chân ngoài hàng hiên, rồi tiếng ú ớ của hải Thảo trỗi lên khàn đục ngoài cửa. Bảo hoảng hốt trùm khăn kín đầu, bịt chặt cả hai tai… Nhưng anh vẫn nghe Thảo ú ớ ngoài kia… Tồi cái điện thoại của Bảo bất sáng với tiếng nhạc chuông đổ ầm ĩ. Bảo run bắn anh lầm bầm như người mất trí:

- Tôi lạy Thảo! Nếu Thảo không nhát ma tôi nữa thì tôi hứa sẽ đầu thú ngay bây giờ!

bảo vừa dứt lời thì tiếng chuông điện thoại im bặt, tiếng ú ớ của Thảo cũng không còn vang lên ngoài cửa. Giữa đêm tối Bảo trở dậy như người mộng du, anh lặng lẽ mở cửa đi ra ngoài. hình như Bảo chưa ý thức rõ được là mình đi đâu, anh bỗng quên hết những gì đã từng làm mình sợ hãi. Đi được độ vài chục bước chân Bảo mới cảm thấy hơi lạnh sương đêm thấm vào người khiến anh rùng mình mấy chập liên tục. Cho nên Bảo sực tỉnh, chung quanh đường phố vắng lặng, trời tối mù. Khiếp sợ Bảo chực quay đầu chạy trở lại nhà trọ, nhưng giọng cười nắc nẻ của Thảo bỗng vang lên từ phía sau và …. bảo chỉ còn cách chạy tiến về phía trước mà thôi.

Thật ngạc nhiên là Bảo cứ chạy thế mà không hề váp té, một lúc sau đó khi có một bàn tay níu lấy áo mình lôi lại, bảo mới sực tỉnh. Anh bảo vệ chốt công an nhìn Bảo từ đầu đến chân rồi ngạc nhiên hỏi to:

- Anh này đứng lại! Anh chạy đi đâu đấy? Có việc gì?

Lúc này Bảo như tỉnh cơn mơ, anh định thần nhìn kỹ chỗ mình đang đứng. Đó là chốt công an khu vực.

Đang ngủ ngon lành thì Bình, Hiếu, Luân, Tâm bỗng giật mình vì tiếng gõ cửa ầm ầm. Họ đều được đưa cả về đồn công an phường. Theo lời khai của Bảo, sáng hôm sau cuộc đào bới bãi đất hoang, gần thị xã Phan Thiết lập tức được tiến hành để kiếm thi thể của cô gái câm, cô chính là công nhân của xưởng may đang trọ trong khu vực bỗng nhiên mất tích.

Đúng y như lời khai của Bảo, xác cô gái câm được chôn vùi dưới lớp đất hơn một tháng nay đã xanh rì lớp cỏ dại. Đó là Hải Thảo, cô gái câm hàng xóm của cả bọn. Thảo đã bị chính những người bạn tưởng chừng như thân thiết hiếp dâm tập thể, rồi trong cơn sợ hãi với hậu quả mình gây ra, họ giải quyết vấn đề bằng cách giết chết Thảo, và chôn xác cô vội vàng trong bãi đất hoang. họ làm cái việc mất hêt tính người đó trong cơn say rượu, cho nên những ngày qua họ đã bị oan hồn cô trở về đòi món nợ công bằng.

Đọc thêm...
Kiên Còi's Blogs - Những câu chuyện từ thế giới Blog
Tìm Kiếm
Cùng chia sẻ nhé:
Chia sẻ

Mới Cập Nhật

Có thể bạn muốn đọc